Người đàn ông nằm trên mặt đất lộ ra một nụ cười quỷ dị với Tiết Hàng, hắn toan tính nói: "Mày cho rằng chỉ có chúng tao mai phục chúng mày sao?"
Tiết Hàng cũng không có vì lời hắn ta nói mà lộ ra vẻ gì, đương nhiên hắn biết rõ còn có ai, chỉ có điều hắn thật không ngờ, đến trình độ này, bọn hắn còn đấu tranh nội bộ nữa, đây là muốn chết cũng phải kéo nhau cùng chết hả?
"Ha ha ha! Tao nói cho chúng mày biết, chúng mày gặp phải đánh lén, toàn bộ là vì..."
Người đàn ông nói được một nửa thì im bặt, ánh mắt hắn trừng to, miệng dùng sức mở ra khép lại, thế mà không nói nên lời câu nào.
Thời gian dần trôi qua, từ mắt đến mũi của hắn bắt đầu đổ máu, rất nhanh liền không một tiếng động.
Tiết Hàng ngẩng đầu, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén bắn thẳng về phía Trịnh Trạch Giai, đáy mắt đen tối không rõ, lộ ra vẻ mặt hắn nhìn không hiểu.
Trái tim Trịnh Trạch Giai dâng lên cổ họng, chẳng lẽ bị phát hiện rồi sao?
Không thể nào...
Trịnh Trạch Giai ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Tiết Hàng, lắp bắp hỏi thăm: "Đội... đội trưởng Tiết, cậu... cậu nhìn tôi như vậy làm gì?"
Ngay sau đó hắn lại cảnh giác nhìn chung quanh, thân thể kéo căng: "Tên này sao đột nhiên lại chết rồi, chẳng lẽ... Chẳng lẽ còn đồng lõa chung quanh?"
Những người khác cũng lộ vẻ cảnh giác, dường như thật sự là như vậy.
Tiết Hàng nhịn không được muốn vỗ tay cho bọn hắn, nhìn xem thần thái này đi, động tác này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-on-dao/1085083/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.