Ngày hôm sau, Âu Dương Húc đúng 8 giờ đến đại đội đặc chủng của Ngô Hạo Thiên báo danh.
"Âu Dương quân y, cậu tới trễ!" Đứng trong sân thao luyện, Ngô Hạo Thiên đang cầm đồng hồ huấn luyện chạy bộ.
"A? Phải không?" Âu Dương Húc ngẩng đầu nhìn anh hỏi.
"Đúng vậy, đội viên chúng tôi mỗi ngày đều 5 giờ thức dậy chạy bộ rèn luyện. Nếu trong lúc đang chạy bộ mà cậu không có mặt, lỡ như có đội viên bị trầy da, té bị thương gì đó thì lại phải gọi điện gọi cậu tới, như vậy rất bất tiện!"
Tên nhóc thúi, bắt cậu mỗi ngày 5 giờ thức dậy liên tục một tuần, xem cậu còn không phải cầu quỳ xin tha?
Ngô Hạo Thiên cảm thấy loại đại thiếu gia như Âu Dương Húc quen sống trong nhung lụa, việc có thể làm nhất chính là ngủ nướng. Nếu khiến cậu mỗi ngày giống binh lính 5 giờ phải thức dậy, anh tin chắc không tới mấy ngày cậu ta sẽ khóc lóc cầu xin tha. Đến lúc đó, nếu cậu nháo quá dữ dội, anh sẽ phát tâm từ bi mà tha cho cậu về lại bệnh viện quân khu là được!
Đứng ở một bên nghe lời này của lão đại, Lưu Chí Siêu xấu hổ. Vậy ra lão đại là muốn tiểu quân y người ta 5 giờ phải thức dậy chạy bộ cùng chúng ta sao?
Lão đại đúng thật là phúc hắc!
Vương Quân nghe Ngô Hạo Thiên nói vậy làm hắn cảm thấy thật hả giận. Sao nào Âu Dương Húc? Cậu tới chỗ này của chúng tôi thì phải nghe chúng tôi. Cậu có bản lĩnh thì nhăn mặt đi, có bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-nghich-tap-phao-hoi/1483832/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.