Nhiều năm sống chậtvật một mình, cô đã chẳng còn sợ chật vật, cũng chẳng còn lưu luyến ai. Ở giây phút cuối cùng của cái chết, đã mục nát tâm tư tĩnh mịch không ổnđịnh, đó là một loại thoải mái, giống như một người lữ nhân bôn ba cảđời khắp người mỏi mệt, đến cuối hao hết ngụm khí, cuối cùng có thể yênbình ngủ say.
Nhưng bây giờ, phát hiện mình vốn tưởng rằngđang yên giấc vĩnh hằng tỉnh lại, cô chẳng có chút vui mừng, chỉ có loại cảm giác bực bội khi bị người khác quấy rầy.
Đúng vậy, mặc dù ký ức còn mơ hồ, nhưng Cam Đường biết rõ, chính mình sống lại trênđời, hơn nữa sống lại ở một khoảng thời gian cực kỳ lâu, hết thảy mọichuyện còn chưa bắt đầu.
Đáy mắt tàn ác như gió như bãongưng tụ, Cam Đường chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đen trầm đơn giản manghồng quang chậm rãi quét tới tất cả mọi người đang đứng trong phòng.
Trong một khắc, không kể địch ta, trong lòng tất cả mọi người dâng lên một cỗ khủng hoảng khổng lồ, có người nhát gan thậm chí hai chân nhũn ra ngãxuống đất, giờ phút này thiếu nữ trong mắt mọi người, giống như một condị thú viễn cổ, mang hơi thở tàn khốc huỷ diệt trời đất, chậm rãi, mở ra tanh hồng hai mắt.
Không khí tĩnh lặng một cách chếtchóc, không biết ai không cẩn thận đá lên cái bình rượu trong phòng, cái bình ầm một tiếng lăn tới chân Cam Đường, đụng phải gót chân cô liềndừng lại.
Dường như ấn khoá khởi động, bầu không khí ngưng trệ lúc trước tiêu tán, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-cam-duong/2232968/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.