10 dặm phía bắc phủ Đại Danh.
Trời nắng chang chang, mùa hè đang dần tới.
Lăng Phong trên đường về thành, tiểu đội của Lăng Phong dù chỉ chục người vẫn luôn hành động cẩn thận. Lúc này đến lượt hai đứa Chu Tiểu Xuyên Lưu Bá Huy lo việc do thám ở trước.
Đến một hẻm núi, Lưu Bá Huy từ đằng trước phi ngựa quay lại nói :
- Đương gia, phía trước có rất nhiều người. Giống như đang chạy nạn.
Lăng Phong ghìm cương đi chậm lại.
Chỉ thấy trên con đường trải dài phía trước, một đoàn người đang chầm chậm di chuyển, níu kéo bồng bế nhau lê từng bước. Ước chừng cả ngàn người, phần lớn đều là nữ nhân trẻ em, xe hàng vật dụng hỗn loạn. Nhiều người dáng vẻ bị thương, vết máu còn chưa khô. Tiếng kêu rên khắp nơi, xem chừng họ đã quá đói mệt không còn la hét nổi.
Lăng Phong gắng lắng nghe lại không hiểu chút nào cả, dường như không phải tiếng Nữ Chân, hắn đoán có thể là người Liêu. Lăng Phong không dại gì chạy ra hỏi, hắn không biết tiếng Khiết Đan, vả lại, Liêu Tống là kẻ thù, chạy ra hỏi bị "hỏi thăm" lại thì hỏng.
Chu Tiểu Xuyên thấy gì đó từ xa, nói :
- Đương gia, hình như phía kia có truy đuổi.
Lăng Phong nhìn về phía tây bắc.
Chỉ một lát, từ đường chân trời bốc lên bụi mù mịt, dần dà ngay mặt đất cũng rung rung theo.
Hắn phân phó huynh đệ lùi lại, giấu ngựa rồi nấp bên sườn núi quan sát tình hình.
Bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-tham-phong-van/2035641/quyen-4-chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.