Tiếng thuỷ tinh bị vỡ vang lên giòn giã, ngoài xe Triệu An Địch bị một chai rượu đánh ngã xuống đất, hét thảm thương, ngay sau đó kính chắn gió liền bị đạp nát, Ninh Vũ nhặt chìa khoá bị rơi dưới đất mở cánh cửa bên phía Bùi tổng, đem Bùi tổng lôi ra ngoài, hất qua vai ném xuống đất.
Đám người ngốc Kiêu luân phiên đánh Triệu An Địch, đánh cho tới khi mẹ hắn cũng không nhận ra.
Ninh Vũ lấy một mảnh thuỷ tinh đã vỡ nhét vào trong quần áo Bùi tổng, hai mắt trừng như muốn rớt ra ngoài, trong con ngươi hằn lên tia máu hung hăng chằm chằm nhìn ông ta, giống như một con chó dại chỉ muốn một phát cắn chết tên súc sinh dám động tay động chân đến người mình yêu.
Bùi tổng bị từng mảnh vụn thuỷ tinh công nghiệp đâm đến kêu tán loạn.
Nam Húc nắm lấy tay Ninh Vũ, “Tiểu Vũ đừng đánh! Em muốn vào trại tạm giao sao!”
Ninh Vũ muốn phát điên rồi, gắt gao cầm lấy caravat cùng cánh tay Bùi tổng, tư thế như muốn cắn chết người.
Ninh Vũ đẩy Nam Húc ra, hướng về mấy người anh em hét lớn, “Đừng đánh chết người, phần còn lại sẽ có người giải quyết giúp chúng ta.”
Bùi tổng giãy dụa gọi điện kêu một đám bảo an đến.
Ninh Vũ ôm lấy Nam Húc, đem áo khoác phủ lên người anh rồi dẫn mọi người rời đi.
Đám người bảo an đuổi theo không ngừng, qua một cái giao lộ liền bị một chiếc Bentley màu đen cản đường.
Thẩm Bạch Băng đeo kính râm từ trên ghế phó lái bước xuống, tựa vào bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngu-loi-ngot-ngao/75839/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.