Nam Húc nhận lấy rồi khẽ nhìn, liếm đôi môi khô khốc, “Thật giỏi.” Sau đó anh xoa đầu Ninh Vũ, đứng dậy đi nấu cơm.
Ninh Vũ cầm xấp bài thi, ngơ ngác nhìn ca ca một mình bận rộn trong phòng bếp.
Nam Húc có chút thay đổi.
Ninh Vũ cảm nhận được dạo gần đây anh rất ít khi để ý đến cậu, từ sáng đến tối chỉ yên lặng làm cơm, yên lặng giặt quần áo, đến ngày thì đi nấu cơm tối cho tiểu thiếu gia kia.
Suốt cả một tuần anh vẫn luôn như vậy.
Tối hôm đó trong lúc Nam Húc đang giặt quần áo, Ninh Vũ từ trường học chạy về, vội vàng đem kết quả bài thi thử cho anh xem, “Anh ơi, lần này em thi cũng rất khá.”
Nam Húc lau tay, yên lặng tiến đến nhìn một chút sau đó mỉm cười khen cậu, “Giỏi quá, tối nay chúng ta làm một bữa thật ngon nhé.”
Toàn thân Ninh Vũ cứng đờ, cắn môi không chịu đi, đem đồng phục trên người cởi ra ném vào trong chậu nước.
Nam Húc kinh ngạc ngẩn đầu nhìn cậu, “Sáng nay vừa phơi xong mà, lại dơ rồi sao?”
Ninh Vũ cuối cùng nhịn không được bèn đem Nam Húc ấn lên trên ghế sôpha, tựa đầu vào lồng ngực anh, mắt đỏ hoe nghẹn ngào nói, “Mùi hương không giống nhau, không có nước xả hương đào, anh ơi... Đừng bỏ em...”
Ninh Vũ nhào vào người Nam Húc khóc cực kỳ khó coi, từng tiếng nấc khổ sở vang lên, “Anh đừng làm cơm cho tên nhóc đó nữa, không làm công việc này nữa được không, em sẽ nghỉ học, em sẽ đi làm kiếm tiền nuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngu-loi-ngot-ngao/75837/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.