Mở cửa đón Nam Húc là dì giúp việc. Nam Húc trong người ôm nguyên liệu nấu ăn, lễ phép chào hỏi “Chào dì, tôi là người phu nhân...”
“Mời vào, hiện tại thiếu gia đang nghỉ ngơi trong phòng, mong tiên sinh nhỏ giọng một chút.”
Dì giúp việc nhìn bề ngoài ước chừng bốn mươi tuổi, ngữ điệu vừa chậm lại vừa nhẹ, là một người hiền hậu.
Nam Húc có hơi khẩn trương, cẩn thận đổi thành dép mang trong nhà rồi đứng lên trên mặt thảm mềm mại, liền thầm cảm thán về cách bố trí phòng ốc dưỡng bệnh của vị thiếu gia này, cũng quá tỉ mỉ đi.
Đây là lần đầu tiên Nam Húc làm cơm cho một người giàu có, lúc thường thì chỉ nấu cho mỗi chú cún thích nũng nịu trong nhà mà thôi.
Anh làm một đĩa tôm bóc vỏ hấp với trứng, vài lát bánh mì nướng phết mật ong và một bát cháo hoa, thời gian hôm nay eo hẹp, không thể chuẩn bị đồ ăn quá phức tạp được nên anh cũng không rõ liệu những món này có hợp khẩu vị thiếu gia hay không.
Nam Húc nghĩ, vị thiếu gia này có lẽ dùng cơm trong phòng nhỉ? Ngộ nhỡ thức ăn không vừa miệng liệu cậu ta có kêu bảo vệ lên rồi ném mình ra ngoài?
Nhưng anh không nghĩ tới, dì giúp việc chỉ nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ, sau vài phút liền có một thiếu niên kéo cửa bước ra. Cậu nhóc có lẽ chưa đến mười sáu, nhỏ hơn Ninh Vũ tầm một hai tuổi cũng nên, cánh tay nhóc bị thương phải dùng băng vải cố định quấn quanh cổ.
Vị thiếu gia tên Thẩm Bạch Băng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngu-loi-ngot-ngao/75833/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.