Bảy giờ tối, tại phòng VIP trong một nhà hàng nọ. 2 Khi Thẩm Quân Trạch đến phòng VIP thì bên trong chưa có ai cả, đối phương vẫn chưa đến. Cậu ta cũng không gấp gáp, ngồi xuống chờ, hoàn toàn không hề sốt ruột. Nửa tiếng sau, Vương Phúc mới thong dong đi vào. “Chú Vương, rốt cuộc chú cũng đến rồi.” Thẩm Quân Trạch thấy người vừa vào thì mỉm cười chào đón. Vương Phúc ưỡn bụng, cười tủm tỉm, “Trên đường bị kẹt xe nên đến muộn, cháu đợi lâu rồi hả?” “Không2lâu ạ, giao thông ở thủ đô ấy mà, lúc nào cũng ùn tắt, kẹt xe là chuyện bình thường. Hơn nữa cháu là phận con cháu, đợi một lúc cũng là điều nên làm. Chú ngồi đi.” Thẩm Quân Trạch kéo ghế, mời Vương Phúc ngồi xuống. Thái độ của Thẩm Quân Trạch vô cùng khiêm tốn làm Vương Phúc rất hài lòng, nụ cười trên mặt càng chân thành hơn. “Chú Vương, chú ta đã lâu rồi không gặp nhau nhỉ? Đây là rượu cháu đặc biệt chuẩn bị cho chú, chú uống thử xem.”8Thẩm Quân Trạch rót rượu cho Vương Phúc. “Đúng vậy, đã hai năm rồi chúng ta không gặp nhau.” Vương Phúc bưng ly rượu lên, uống một ngụm rồi nheo mắt, “Rượu ngon.” “Chú Vương thích là tốt rồi. Chỗ cháu còn hai chai, để chú mang về, thỉnh thoảng uống vài ly.” “Ha ha, vậy chú Vương sẽ không khách sáo đâu.”
Thẩm Quân Trạch cười nói, “Chú còn khách sáo với cháu làm gì. Chú chứng kiến cháu khôn lớn mà. Cháu vẫn nhớ khi còn bé theo ba đến công ty, ông ấy không rảnh9chăm cháu, chú luôn là người quan tâm tới cháu, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngot-hon-nhan/597081/chuong-654.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.