Lúc Thẩm Thanh Lan vào nhà thì Phó Hoành Dật đang ngồi nói chuyện với Thẩm Khiêm ở phòng khách, cô chào ông một tiếng rồi đi lên tầng tìm Thẩm lão gia. Vừa mở cửa phòng ra đã thấy Thẩm lão gia đứng trước di ảnh
bà nội như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Thẩm Thanh Lan quy phịch xuống trước mặt ông, “Ông nội, cháu về rồi.”
Thảm lão gia2xoay người nhìn cháu gái quỳ dưới đất, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới một lượt, không thấy thương tích gì, rốt cuộc cũng yên tâm, “Trở về là tốt rồi, đứng lên đi, quỳ dưới đất làm gì.”
Thẩm Thanh Lan không đứng dậy mà ngẩng đầu nhìn lão gia, “Xin lỗi ông nội.” Cô tin thời khắc này ông cụ đã biết rõ chân tướng sự việc.
Thảm lão5gia tự tay đỡ cô đứng lên, “Cháu không hề có lỗi với ông, là ông có lỗi với cháu, là nhà họ Thẩm có lỗi với cháu. Nếu lúc trước ông nội bảo vệ cháu thật tốt thì cháu đã không trải qua những chuyện kia. Lan Lan, đừng mang gánh nặng trong lòng, cháu là cháu gái của Thẩm Nguyên Dịch ông, cả đời này đều là vậy.”
“Những ngày6gần đây, ông luôn nói với bà cháu rằng nhất định phải phù hộ cháu bình an trở về, bây giờ cháu về rồi, ông cũng an lòng.” “Ông nội, cháu đã giải quyết xong mọi chuyện, sau này cháu sẽ chỉ là Thẩm Thanh Lan.” “Được, cho dù không giải quyết cũng không sao, có ông nội ở đây, dù có bất cứ chuyện gì ông cũng sẽ che chở5cho cháu.” Thẩm lão gia nhìn cháu gái, nghiêm túc nói.
Dưới lầu vọng lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngot-hon-nhan/596935/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.