Nhà máy ở trấn Bình Xuyên đã vắng vẻ khá lâu, môi trường tự nhiên đã hồi phục từng chút một trong những năm tháng dài mới có thể chứa ánh sao trong trẻo như thế trên bầu trời.
Có bóng cây rậm rạp che khuất mặt trăng, họ không nhìn thấy nhưng ánh trăng vẫn sáng tỏ.
Liên Vãn đã sống ở thị trấn Bình Xuyên hơn 20 năm và chưa bao giờ nhìn thấy những vì sao như hôm nay.
Nàng ngơ ngác nhìn, bầu trời đen kịt giống như cửa sổ thủy tinh cuối cùng cũng được lau sạch sẽ, nàng nhìn không chớp mắt, giống như muốn từ bên trong nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của bọn họ.
Dường như mọi thứ đều xa vời, chỉ có người bên cạnh là thật. Thể xác và tinh thần sôi sục rồi nguội dần, đầu óc bình tĩnh lạ thường. Liên Vãn quay đầu lại, phát hiện Chu Yên Thiển cũng đang nhìn mình, đôi mắt ấy chú tâm và yên tĩnh, không biết cô đã nhìn nàng bao lâu rồi.
Hành động không tự chủ giờ lại như một điều tất nhiên. Họ bước sang một bên, mượn thân xe to lớn của chiếc xe thương mại, và lại bắt đầu hôn nhau.
Lần này, Liên Vãn đã chủ động đưa tay ra.
Lại hôn Chu Yên Thiển, Liên Vãn kiên nhẫn hơn rất nhiều lần so với buổi chiều. Nàng ôm mặt cô, cẩn thận mút lấy môi dưới của cô, cảm thấy rất thơm và mềm, có mùi phấn thoang thoảng, khi nàng thăm dò vào trong thì phát hiện khoang miệng ẩm ướt và ấm áp, hai gò má của người phụ nữ mềm mại, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900787/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.