Chuông điện thoại reo như bùa đòi mạng. Liên Vãn ôm Chu Yên Thiển đang giận dỗi vùi đầu vào lòng nàng, vươn tay với lấy chiếc điện thoại di động trên bàn trà.
"Alo?" Lời vừa nói ra, nàng liền phát hiện giọng của mình khàn khàn khó nghe, khẽ hắng giọng một cái, lại chào hỏi: "Anh Vương?"
Giọng nói ồm ồm của người đàn ông vọng ra từ điện thoại: "Này — Tiểu Liên, em ăn chưa?"
Liên Vãn lễ phép trò chuyện: "Ăn rồi."
Trong khi nói, có một cơn đau nhẹ ở cổ. Chu Yên Thiển hé miệng, nhẹ nhàng dùng răng nanh cạ vào mảnh da nhỏ, không cắn mạnh, chỉ dùng cánh môi và hơi thở chạm vào mạch đập của Liên Vãn, trong lúc cọ xát, miệng của người phụ nữ ẩm ướt và ấm áp, hơi thở thanh tao, mang theo nhiệt độ cơ thể của cô, Liên Vãn toàn thân run rẩy, như thể tê giật từ gáy dọc theo sống lưng đến tận gót chân.
"Alo? Tiểu Liên? Sao không nói tiếng nào? Em có nghe không?"
Cuộc gọi vẫn đang tiếp tục, Liên Vãn không chịu nổi ngửa ra sau, đồng thời vươn tay nắm lấy mặt người phụ nữ.
"Không được đi..." Chu Yên Thiển chống cự quay mặt đi chỗ khác, vùi đầu không nhìn nàng, thấp giọng uy hiếp, nhưng giọng điệu lại rất mềm mại, âm thanh phả vào cổ áo Liên Vãn, như nụ hôn ái muội thiêu đốt da thịt.
Ở đầu bên kia điện thoại, âm thanh nền của Vương Chí Cường rất ồn ào, dường như họ đang ăn tối cùng nhau, Liên Vãn cũng không quan tâm tại sao cả đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900781/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.