Sau bình minh, điện thoại di động của Liên Vãn rung lên sớm.
Liên Vãn không biết được mình đã ngủ bao lâu. Liên Vãn ấn tắt chiếc điện thoại di động ồn ào, cẩn thận rút tay ra khỏi cổ Chu Yên Thiển, trên cánh tay hình như có cảm giác đau nhức, nhưng dường như nàng lại không phát hiện ra, chỉ chống người, yên lặng nhìn chằm chằm khuôn mặt say ngủ bình yên của người phụ nữ, giơ tay vén mái tóc dài cho cô.
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng làm động tác như vậy với một ai đó, nàng không biết khống chế sức lực, làm như thế nào cũng thấy không thích hợp, nhìn không giống như là dịu dàng trấn an, mà lại giống như muốn động tay động chân, quyết tâm phá giấc mơ của người khác khi họ đang ngủ.
May mắn thay, Chu Yên Thiển chỉ vô thức lẩm bẩm một tiếng, rồi nghiêng đầu dụi mũi vào mu bàn tay của nàng, mặt mày của người phụ nữ tràn đầy sự lười biếng thỏa mãn sau một giấc ngủ say, máu thịt dường như đã được ngâm trong giấc ngủ, cơ thể rắn chắc thường ngày vào lúc này lại mềm mại đến khó tin, đầu ngón tay của Liên Vãn từ tóc trượt xuống mặt cô, trầm xuống một chút, lập tức vô cớ sinh ra rất nhiều mộng ảo.
Dường như có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi. Liên Vãn nghĩ, bắt đầu từ giấc mơ đột ngột tỉnh giấc đêm qua, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình và Chu Yên Thiển sẽ lặng lẽ nhìn nhau trên giường như thế này, và lúc này nàng mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900765/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.