Theo dòng suy nghĩ của nàng, trời đã tối sầm lại từ lúc nào không hay, đèn đường dọc hai bên đường cũng dần được bật sáng. Đoạn đường này toàn cát sỏi, là con đường duy nhất từ thị trấn lên quận, hiện đang là thời điểm tắc nghẽn nhất. Liên Vãn đạp phanh và nhìn thấy một chiếc xe điện chui qua khoảng trống giữa các ô tô và vượt đi một cách nguy hiểm.
Đèn đỏ bật, tiếng còi inh ỏi, nhưng màn đêm lại rất yên tĩnh, Liên Vãn vươn tay, cầm lấy chai nước khoáng đặt bên cạnh mình, vặn ra uống một ngụm.
Tâm trí nàng bình tĩnh, nhưng làn da khô nóng, giống như con đường ồn ào lúc này, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, bụi bặm từ xưởng sản xuất đồ gỗ mang đến vẫn còn vương trong không khí khiến mũi nàng có chút cay cay.
Công việc hôm nay vẫn chưa kết thúc. Liên Vãn lái xe đến một nhà máy khác để dỡ hàng, lại lái ra một lần nữa, cuối cùng nàng cũng tìm được một chỗ đậu xe trên đường, sau đó xuống xe đi bộ một lúc thì thấy một quán ăn nhỏ ven đường.
Quán không lớn nhưng đông khách, ánh đèn lờ mờ, nền nhà và mặt bàn loang lổ vết dầu nhớt đen sì, mùi ớt từ bếp bay ra xa, khi Liên Vãn bước vào có vài người ngồi hoặc đứng bên trong cũng ngước mắt lên nhìn, nhưng nàng không nhìn ai, chỉ nghịch chiếc chìa khóa trong tay, lạnh giọng hỏi nhà bếp: "Còn chỗ ngồi không?"
Không khí nóng bỏng trong bức rèm ở đầu bên kia bùng lên, một giọng nữ trẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900755/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.