Trận mưa xối xả này đánh dấu sự kết thúc của mùa hè.
Thời tiết ngày càng mát mẻ, mát đến nỗi mùa thu trông có vẻ rất ngắn ngủi, dường như chỉ có một làn gió thu thoảng qua, cuốn những chiếc lá rơi trên đường và nhiệt độ giảm mạnh, mọi người đều quấn lấy nhau trong bộ quần áo dày.
Liên Vãn vừa rời đi thì Chu Yên Thiển thức dậy ngay sau đó. Công việc cuối năm nhiều, mấy ngày nay Liên Vãn phải chạy xa để kéo hàng, lòng vòng mấy quận, huyện lân cận. Nàng ra ngoài vào lúc bình minh vừa ló rạng và có thể sẽ không kịp quay lại ăn chiều vào chạng vạng.
Mùa đông trời sáng rất muộn, ngoài cửa sổ còn tối đen, Chu Yên Thiển thức dậy mặc quần áo, đứng bên cửa sổ nhìn xuống, vừa lúc nhìn thấy ánh đèn pin lập lòe trên cầu thang.
Xung quanh tối om, như thể cả thế giới vẫn chưa thức giấc, chỉ có một nguồn sáng duy nhất, Chu Yên Thiển có thể nhìn thấy mái tóc của người cầm đèn pin bị thổi bay, trên đỉnh đầu bù xù do vừa ngủ dậy.
Cô muốn cười một chút, bởi vì người dậy sớm quấn ba lớp bên trong và ba lớp bên ngoài, người nọ cao, bóng lưng như gấu, hơn nữa còn tự đính kèm chùm ánh sáng tiêu điểm. Liên Vãn nhỏ hơn cô vài tuổi nhưng không ngờ nàng lại theo chế độ dưỡng sinh trong suốt mùa đông như vậy, ngày nào ở nhà cũng dỗ Chu Yên Thiển mang vớ và nàng không bao giờ quên trùm kín mít người khi ra ngoài.
Bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900729/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.