Đáng tiếc tiệc cưới của cháu trai Vương Chí Cường vẫn chưa có tin tức gì, trước khi kịp nhận ra thì giao thừa đã cận kề.
Đối với Liên Vãn trước đây, Tết Nguyên Đán không quan trọng. Điều quan trọng duy nhất là kiếm được nhiều tiền hơn vào cuối năm, chiếm phần lớn trong thu nhập hàng năm của nàng. Ngoài ra còn có tiền thưởng Vương Chí Cường cho đội xe – anh ta gọi đó là phí đoàn viên. Vào đêm giao thừa, mọi người quây quần tổ chức cái gọi là cuộc họp thường niên trong ngôi nhà gỗ nhỏ mà đội xe thuê, cũng không phải làm tiết mục gì, một nhóm tài xế đã lái xe cả ngày đều mệt mỏi, họ tập trung lại cùng nhau ăn hạt dưa tán gẫu một hồi, mỗi người được nhận một bao trà và hai bao thuốc lá.
Mặc dù Liên Vãn luôn có vẻ không hợp đàn, nhưng nàng cũng sẽ tham gia vào những khoảnh khắc như vậy, lúc đầu, một người nào đó trong đoàn xe nhìn thấy nàng đẩy cửa ra còn dài giọng gọi nàng:
"Tiểu Liên cũng đến thì đúng rồi. Đội chúng ta mặc dù toàn người thô lỗ, nhưng cũng không thể bỏ qua bất kỳ người chơi chủ chốt nào đâu nhá."
Sau khi nói xong, họ trao đổi ánh mắt với nhau.
Nhưng năm này qua năm khác, mọi người dần quen với việc này và không nói gì. Vào mùa đông, đám đông luôn ấm áp hơn ở nhà, cho dù chỉ có một khoảnh khắc ấm áp, cho dù có mùi khói sặc mũi, nước miếng bay tứ tung và ánh mắt phức tạp mà nàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900725/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.