Bốn năm trước sau khi về nước không lâu, Chu Dương đã hẹn Thẩm Mặc tại chỗ cũ, nói là muốn bỏ trốn với cậu.
Đương nhiên là cậu không đi.
Nhưng cậu cũng không đi làm, di động cũng tắt máy, nhốt mình trong nhà dọn dẹp cả ngày trời.
Hôm đó khi về nhà, toàn thân Quý Minh Hiên đầy mùi rượu. Anh say xỉn, vấp ngã trên đường, cả người nhếch nhác, còn suýt nữa không nhận ra Thẩm Mặc. Sau khi nhận ra cậu, phản ứng của anh lại trở nên rất kỳ lạ, đè cậu xuống sô pha hung hăng làm một trận. Khoảng khắc bị anh cắn cổ, Thẩm Mặc cảm thấy mình như con mồi trong tay anh vậy.
Hôm sau, hai người ngủ đến giữa trưa mới tỉnh, Quý Minh Hiên liền dùng máy của Thẩm Mặc để xin nghỉ cho cậu. Điện thoại vừa khởi động đã báo một loạt tin nhắn đến, Thẩm Mặc tưởng đó là do Chu Dương gửi, anh nghe vậy chỉ cười cười, tự tay xóa hết chỗ tin nhắn đó đi.
Đến chiều, Thẩm Mặc đi xe anh ra ngoài mua thuốc, nghe bác tài xế kể mới biết đêm đó ngài Quý vốn định đến khu biệt thự Cẩm Tú.
Khi ấy Thẩm Mặc không đoán ra trái tim anh, nhưng giờ thì cậu đã hiểu rồi – anh cứ đinh ninh rằng cậu đã đi với Chu Dương, nên mới uống say đến nỗi không biết trời trăng gì như vậy. Anh gửi tin nhắn níu kéo cậu lại, rồi lại tự tay xóa chúng đi.
Tuy Thẩm Mặc đã lấy lại ký ức từ lâu, nhưng hồi ức dù sao cũng chỉ là hồi ức. Chưa có khoảng khắc nào như bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-hop-than-ly/1291001/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.