Lớn lên bất lương với một vùng tàn nhang nhỏ trên khuôn mặt, hiện giờ Christopher đang rất phiền muộn.
Thi đấu trong nhà thể dục sắp bắt đầu rồi, mình vậy mà lại chỉ có thể đứng canh ở trước nhà tổng hợp, lòng mong may mắn chờ đợi huấn luyện viên xuất hiện.
Đây cũng là không có biện pháp, ai bảo trình độ robot của mình gà nhất đi.
Xa xa trong sân thể dục, truyền đến một trận xôn xao. Bầu không khí sôi động phảng phất như muốn thổi bay cả nóc nhà thể dục. Khắp khuôn viên trường, một số học viên vừa tan học đang một bên ôm theo cặp sách, một bên luống cuống vội vội vàng vàng chạy vào trong nhà thể dục, sợ rằng chậm chạp thì sẽ không chiếm được vị trí tốt.
Christopher lại nhìn lại tòa nhà tổng hợp số 6 vẫn yên lặng như thường ngày một cái, dưới chân không tự chủ được mà di dộng về phía nhà thể dục, phảng phất như chỉ cần gần nhà thể dục thêm một ít, trong lòng liền thoải mái thêm một chút.
Cứ như thế do dự mà đi được một đoạn, Christopher nghĩ càng khó kiềm chế cái cảm giác ham muốn quan chiến ở trong lòng, giống như có một đàn kiến đang bò loạn lung tung, ngứa ngáy khó chịu.
Lại một tiếng ầm ĩ như nổ tung từ trong nhà thể dục truyền đến, Christopher dậm chân một cái, chạy về nhà thể dục. Lúc này, hắn đã đem nhiệm vụ của mình ném lên chín tầng mây.
**********************
Trong nhà thể dục đã không còn chỗ ngồi. Hai bên trái phải sân thi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-bai-dai-anh-hung/2388773/quyen-6-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.