Cất kính râm nhìn trộm vào túi, Điền Hành Kiện càng thêm hứng thú đi dạo chung quanh. Cái kho chứa này thực sự quá rộng lớn rồi, đủ loại vật phẩm quân dụng hiếm lạ cổ quái cùng với linh kiện robot do phòng thí nghiệm phát triển ra được đặt thành hàng thành nhóm trên giá, nhiều không đếm xuể.
Đang lúc rỗi rãi, mập mạp quyết định càn quét cái kho chứa này. Đồ vô dụng hay hữu dụng, đều bị hắn cầm lại nghiên cứu một cách tỉ mỉ.
Từ khi chiến tranh bạo phát được ba năm đến nay, mập mạp vẫn cho rằng sinh hoạt ở trong phòng thí nghiệm của học viện quân sự Galypalan là khoảng thời gian an bình và may mắn nhất của hắn. Nếu như không có khoảng thời gian này, hắn có thể đã sớm chết ở trên chiến trường sát khí tứ phía rồi.
Từ lúc đó, mập mạp liền ý thức được, muốn bảo trụ tính mệnh ở trong cái thời loạn thế này, vậy thì nhất định phải nắm lấy tất cả các cơ hội, không ngừng nâng cao bản thân. Hiện tại, cái kho chứa phòng thí nghiệm này, lại khiến cho hắn cảm giác như trở về lại khoảng thời gian tươi đẹp kia.
Vào trong hang kho báu mà về tay không tuyệt đối không phải là phong cách của mập mạp. Có gì khênh được thì đều khênh tất, còn thứ không khênh được.... Để lại sao? Phi, béo gia đâu phải loại người như thế! Tháo ra xem có hữu dụng hay không.
Cũng không có, vậy được rồi, soi nguyên lý cho rõ ràng, miễn cho sau này cần lại lúng túng. Bằng sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-bai-dai-anh-hung/2388763/quyen-6-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.