Edit: Tiểu Phiến
Kỷ Vương này,có chút vi diệu.
Từ Nam Phong chưa từng thấy hắn,chỉ nghe mấy người rảnh rỗi bàn luận việc trong cung ngoài cung, cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Kỷ Vương là nhi tử thứ tư, tên có một chữ ” Hoài ”*, ít đi một chữ “ Giới ”**, là do Hiền phi nương nương, người có tài nghệ đánh đàn xuất thần đặt tên, bà xuất thân là một cầm ca.
*/怀/ huai3 / Hoài: Ý chỉ sự nhớ mong hoài niệm.
**/玠 / jie4 / Giới: Ngọc giới, một loại ngọc lớn của vua chúa thời xưa.
“ Giới ”, một loại ngọc vô cùng đẹp đẽ. Bởi vì Lưu Hoài tướng mạo tuấn mỹ,ôn hòa như ngọc,nên hắn thường được gọi là “Giới tứ lang”.
Ở đời không tranh không giành vốn là chuyện tốt. Chỉ tiếc thay,Kỷ Vương tính cách ôn hòa đến gần như là nhu nhược,nghe nói giết một con kiến cũng không nhẫn tâm.Đương Kim Thánh Thượng dụng võ bình thiên hạ,vốn không chịu nổi một nam nhân mềm mại hèn yếu,vì vậy nên vô cùng không thích người nhi tử này,thêm nữa nương của hắn là Hiền phi nương nương xuất thân thấp hèn,địa vị của Kỷ Vương ở trong cung vẫn luôn luôn lúng túng.
Cuối năm ngoái trong cung mở yến tiệc,Kỷ Vương không biết nhiễm phải bệnh tật gì,vừa từ yến tiệc trở về liền mù một đôi mắt, vô duyên vô cớ đột nhiên dọa không ít nhân duyên bỏ cuộc.
Thành Lạc Dương có nhiều thiên kim giàu sang,có điều phàm là nhà có chút quyền thế,thà rằng đem nữ nhi gả cho quan lớn làm thiếp cũng không nguyện ý kết thân cùng Kỷ Vương phủ,vì vậy Kỷ Vương đến tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-sung/176687/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.