“Lục hoàng tử quả quyết như vậy có phải là chưa từng nghĩ tới chuyện phảicưới Băng Tuyền về nhà không? Nếu vậy tại sao phải đợi đến tận bây giờmới hủy hôn? Nam tử hán, đại trượng phu, có chuyện nên làm, nhưng cũngcó chuyện không được làm! Chỉ cần có quyết tâm sẽ lập tức hành sự, vừanhanh lại vừa gọn – đó cũng là một Lục hoàng tử khiến người người tôntrọng. Vậy mà chuyện chịu trách nhiệm với Tuyền Nhi, Hoàng tử lại dùnghết lời này đến lời khác biện hộ, hết cách này đến cách khác làm chậmtrễ hôn sự cùng với ta. Cho tới tận bây giờ, khi người ta đã hai mươituổi, hoàng gia mới yêu cầu hủy hôn! Những gì người thiệt chỉ là một hôn ước nhỏ? Nhưng còn lời hứa giữa mẹ ta và Quý phi nương nương thì sao!Mẹ ta yếu đuối, vốn không hiểu được chuyện này mà phải trả giá bằng sinh mệnh của mình, cũng khiến cho Quý phi nương nương không còn mặt mũi nào để gặp mẹ ta. Lục hoàng tử đâu phải chỉ là một người bình thường, Lụchoàng tử là người đại diện cho hoàng gia. Mà hoàng gia nếu cũng chỉ bộibạc như vậy chẳng phải sẽ phụ lòng thiên hạ, phụ lòng nhân dân sao? Saunày, muôn dân sao có thể tin tưởng Lục hoàng tử được nữa?” Một lời nóimà khiến cho thế cục thay đổi, quan viên, thương nhân quyền quý ở đâycũng như bị đánh đòn phủ đầu, hoảng sợ suy nghĩ… Lục hoàng tử với hônước này cũng chỉ bằng mặt không bằng lòng? Mà… ai dám không tin tưởnghắn cơ chứ?
“Ngươi… ” Sắc mặt Trữ Thiên Kì hết xanh tái rồi lại đỏ bừng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/38000/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.