Edit: Soc
“Tuyền Nhi……” Trương Thanh Thanh khẽ vuốt ve miếng ngọc bội. Khối ngọc bội này, không lâu nữa, hoàng gia sẽ cho người tới lấy đi.
“Vâng?” Thủy Băng Tuyền quay đầu lại, đưa trà cho Trương Thanh Thanh. Mấy ngày nay, thân thể của bà cũng hồi phục tốt hơn trước nhiều. Nàng cũng an tâm, dù thân thể này không phải của nàng, nhưng đã sống ở đây, nàng cũng nên cố gắng chăm sóc Trương Thanh Thanh cho tốt.
Trương Thanh Thanh nhìn khuôn mặt thanh tú trước mặt mình, trong lòng âm thầm mắng ông trời bất công, nghĩ đến tương lai của Tuyền Nhi, lòng bà đầy đau đớn. Hoàng thất nói hủy hôn là hủy hôn, có bồi thường cũng chỉ là bồi thường cho Thủy phủ chứ không phải cho Tuyền Nhi! Vậy sau này nàng phải sống ra sao trong ánh mắt soi mói của người đời. Nghĩ vậy Trương Thanh Thanh lại càng dằn vặt, nếu thế, bà sống có ý nghĩa gì, thà để mình làm một chuyện cuối cùng cho Tuyền Nhi đi! Cho dù có thay đổi được điều gì hay không? Ít nhất… Ít nhất lòng bà cũng có thể thanh thản hơn!
“Mẹ?” Thủy Băng Tuyền nhìn vẻ mặt thất thần của bà. Nàng biết, với chuyện hủy hôn này, bà rất đau lòng. Dù nàng không oán thán một lời, Trương Thanh Thanh cũng hiểu, chắc nàng đã nghĩ thông suốt rồi.
“Ừm, không sao, chỉ là thấy con thẫn thờ, ta muốn biết Tuyền Nhi đang nghĩ gì?” Tuyền Nhi, sau này con phải dựa vào chính bản thân mình mà sống, tất cả những gì mẹ có thể làm cho con chỉ có vậy. Tuyền Nhi là động lực sống duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/37995/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.