Ánh nắng ban mai len lén chui qua cửa sổ nhảy nhót, tỏa sáng rực rỡ khắp căn phòng.
Thủy Băng Tuyền trở mình một cái rồi tiếp tục ngủ…
Hiện tại, tiết trời lập xuân, muôn hoa đua nhau khoe sắc, trời không nóngcũng không lạnh, rất thích hợp để ngủ! Bây giờ chẳng có gì làm nàng cóhứng thú cả, thời gian rảnh rỗi, không dùng để ngủ thì để làm gì!
Thính Lan cẩn thận đẩy cửa nhìn nàng, trên mặt lộ rõ vẻ khó xử! Tiểu thư đang ngủ?
“Tiểu thư.” Nàng nhỏ giọng gọi người trên giường.
Không có phản ứng gì…
“Tiểu thư…” Thính Lan nghĩ đến đám người ngồi trong phòng khách đợi tiểu thư, kiên trì bước tới bên giường, lay lay chăn.
“Tốt nhất ngươi nên cho ta một lý do hợp lý ” Thủy Băng Tuyền trừng mắt nhìn Thính Lan. Nàng ghét nhất là bị người khác quấy rầy khi đang ngủ. Nhưng với lá gan của Thính Lan, chắn chắn phải có chuyện gì quan trọng. Màliên quan đến Thủy Băng Tuyển thì chỉ có cái hôn ước nực cười kia thôi.
Thính Lan rụt rè nhìn lên, thấy ánh sáng tỏa ra từ mắt Thủy Băng Tuyền lậptức đảo mắt sang chỗ khác, thầm nghĩ: Ánh mắt của tiểu thư thật quá dọangười! Mấy ngày nay, tiểu thư chỉ nằm lì trong phòng, ai cũng không gặp, khiến nàng càng thêm tò mò… Chẳng lẽ tiểu thư không biết tin đồn đanglan ra trong kinh thành sao? Nếu là trước kia, tiểu thư đã sớm chạy đếnphủ Lục hoàng tử làm loạn… Thế mà? Thật sự là rất kỳ quái! Tiểu thưkhông những không để ý đến những tin đồn bên ngoài mà còn không thèm cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/37993/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.