“Vì sao? Vì sao lại đối với tôi như vậy? Anh ấy chưa hề nói cho tôi biết anh ấy đã có vợ chưa cưới, tôi…, tôi…, tôi thật sự không biết.”
Trên khuôn mặt trong sáng như hoa sen sau cơn mưa của Thủy Băng Tuyền vương hàng nước mắt khổ sở, rung động lòng người. Chỉ cần là đàn ông, thấy vẻ mặt xinh đẹp đáng thương như vậy, đều không đành lòng nhìn cô rơi nước mắt mà muốn ôm người đẹp vàolòng, nhẹ nhàng an ủi.
Thế nhưng trước mắt cô lại là 1 người phụ nữ lòng dạ sắt đá, trên mặt còn tỏ vẻ đắc ý, lời nói trào phúng châm biếm như thể cô gái trước mặt còn chưa đủ bi thảm.
“Đây là 100 vạn, hãy rời khỏi Chấn Phàm.” Chính vì tiện nhân này mà trong mắt Chấn Phàm không có cô. Cô hận không thể ăn tươi nuốt sống cô ta. Nhưng hiện giờ, cô không thể làm gì được. Chấn Phàm dù thích cô ta đến mấy nhưng vẫn chưa hủy hôn với cô. Vậy nên dù có hận cô ta đến nghiến răng, cô cũng không để cho Chấn Phàm có lý do hủy hôn được.
“Bạch tiểu thư…” tiếng khóc thổn thức làm cho lòng người đau xót. Thủy Băng Tuyền ngước mắt nhìn người phụ nữ điên cuồng kia, giống như cố ý để cho Bạch Lộ thấy khuôn mặt xinh đẹp của mình. Một trăm vạn? Ha Ha, Bạch Lộ này thật ngây thơ đến đáng thương.
Bạch Lộ nhìn thấy dung nhan rung động lòng người của Thủy Băng Tuyền, lý trí như một sợi dây đàn bất chợt bị cắt đứt.
Cô ta giơ tay lên, dùng hết sức, lúc này bất chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/37989/quyen-1-chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.