Edit: Boringrain
“Báo cáo, không có gì khả nghi!” Mấy tên lính kiểm tra xong, bèn chạy tới chỗ gã tướng lĩnh báo lại.
“Vậy… Công tử có thể đi!” Thái phó tướng lúng túng cười xòa, ngượng ngùng chắp tay về phía Vân Tại Viễn nãy giờ vẫn chễm chệ trên lưng ngựa. Cũng chẳng thể trách hắn cẩn thận, cấp trên đã lệnh xuống, người ngựa ra vào thành đều phải kiểm tra nghiêm ngặt, đối với người quen càng phải cẩn trọng hơn. Sơ sảy một cái là tội chết cả nhà.
Vân Tại Viễn phóng mắt xuống: “Kiểm tra kỹ rồi chứ?”
Thái phó tướng vội đứng sang bên nhường đường, lắp bắp: “Mời… mời công tử.” Kỳ thực có cờ hiệu của hữu doanh đảm bảo, lại thêm nét mặt thản nhiên của Vân công tử, đúng là không có gì bất thường. Nhưng quy tắc vẫn là quy tắc, nếu hắn không tra xét rõ, nhỡ xảy ra chuyện, lấy gì đối đáp?
Aizz, sao không ai cảm thông cho hắn chứ? Thời buổi loạn lạc, tuy kinh thành vẫn vững vàng sừng sững, chưa bị hỏa chiến đốt tới, nhưng ai mà biết, chưa chứ không phải không đến. Cẩn thận đề phòng vẫn hơn.
Quân lương vẫn thường được áp tải ra khỏi thành vào buổi tối, đưa đến chỗ hữu doanh đóng ở ngoại ô, rồi do hữu doanh tiếp tục vận chuyển đến chiến trường.
Bởi vậy, cũng không phải lần đầu hắn chạm mặt Vân công tử. Người này tuy không chức không tước, nhưng có thế lực không nhỏ ở kinh thành, vả lại muội muội y còn là Quý phi đương triều, cả chuyện lương thảo hoàng thượng cũng phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955748/quyen-5-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.