Edit: Boringrain
Kinh thành, Đệ Nhị Lâu
Sương phòng trang nhã
Giang Dĩ Bác vận bộ y phục sẫm màu thường thấy, biếng nhác tựa lưng vào thành ghế, tay vân vê quân cờ đen, khóe môi kéo cong, ý cười ngập tràn đáy mắt, liếc qua đủ thấy tâm trạng hắn hôm nay tốt đến nhường nào.
Vạt áo trắng thoáng hiện qua cửa, theo sau là phiến quạt giấy đề thơ, Trương Quang Duệ ưu nhã vào phòng, đập vào mắt hắn chính là bộ dáng thong dong lúc này của Giang Dĩ Bác.
Gương mặt anh tuấn tức thì sửng sốt: “Huynh… có chuyện gì vui à?” Trương Quang Duệ nhướng mày nghi hoặc.
Nghe tiếng, Giang Dĩ Bác bèn thả quân cờ xuống, khóe mắt ngẩng lên liếc qua Trương Quang Duệ, nhận thấy một năm không gặp hắn đã thay đổi khá nhiều.
Không trả lời, Giang Dĩ Bác lại điềm đạm hỏi thăm: “Trương huynh đi xa một chuyến, thu hoạch cũng khá nhỉ?”
Học theo Giang Dĩ Bác, Trương Quang Duệ chỉ cười trừ không đáp. Hắn hiểu rõ, thiên hạ này làm gì có chuyện giấu được Giang Dĩ Bác. Mà rời kinh lần này, đúng là hắn đã được mở rộng tầm mắt, thấy được muôn màu muôn vẻ của thế gian.
“Nói chuyện giữa huynh và Tuyền Nhi đi.” Trương Quang Duệ trực tiếp ngồi xuống ghế đối diện Giang Dĩ Bác, tiện tay bốc một quân trắng đặt lên bàn cờ, thuận miệng nói.
Trước đường tình trắc trở của Tuyền Nhi, hắn chỉ có thể lắc đầu than trách “Thế sự vô thường!”. Với hoàng thượng, nàng hữu duyên vô phận, với Bắc vương gia, lại hữu phận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955704/quyen-4-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.