Edit: Boringrain
Chập tối hôm sau, đoàn người Thủy Băng Tuyền đã đến ngoại ô kinh thành…
“Bẩm vương phi, chúng ta chuẩn bị vào thành.” Hồng Hồ ngồi ngoài chốc chốc lại ngoái vào báo cáo lộ trình.
Nghe sắp vào kinh, tâm trạng Thủy Băng Tuyền bỗng trở nên bồn chồn, xao xuyến tựa người con xa quê lâu ngày bồi hồi xúc động khi được trở về cố hương. Mà kinh thành, với nàng mà nói, chắc cũng được xem là quê nhà – nơi đầu tiên nàng đặt chân khi đến với thế giới này.
Nàng vén rèm, dõi mắt nhìn về phía xa, ngoài ô cửa hiện lên cảnh sắc tú lệ mang đậm nét xuân sang, khiến người ta phải trầm trồ tán thưởng. Mặt trời sắp xuống núi mà vẫn ánh lên tầng tầng mây trắng những sắc hồng rực rỡ, nắng chiều loang lổ trên những ngọn cỏ non phấp phới đung đưa trong gió xuân man mát. Xa xa thấp thoáng những ngọn núi ngả bóng trong ánh chiều tà, trông vừa huyền bí lại đậm nét hoang sơ.
Đến khi đoàn người lững thững vào đến kinh thành, thì thái dương đã thực sự khuất bóng, những tia nắng cuối cùng trong ngày cũng tắt hẳn trên thương phố dài mười dặm của kinh thành. Thay cho ánh nắng chói chang là những ngọn đèn lồng rực sáng. Từ các tửu quán hai bên đường vọng đến tiếng đàn sáo vui tai, hương món ăn tỏa thơm nghi ngút. Tiếng trẻ con vui đùa, giọng người bán rong rao hàng, ồn ào, náo nhiệt, cũng không kém phần phồn hoa. Dưới chân thiên tử có khác, quả xứng danh trung tâm thương nghiệp bậc nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955698/quyen-4-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.