Edit: Boringrain
Trời dần lên.
Những cánh sen thêu trên bức rèm nhung đã thôi lay động…
Thủy Băng Tuyền rã rời nhắm nghiền hai mắt, vùi đầu vào ngực Giang Dĩ Bác lặng nghe dư âm của những đợt sóng tình còn đọng lại…
Bàn tay rắn rỏi của Giang Dĩ Bác nhẹ ve vuốt trên bờ vai trắng ngấn, thi thoảng lại không an phận trượt xuống đôi gò bồng đầy đặn, lưu luyến cảm giác lạ lẫm khi những vết chai sần chạm vào làn da mềm mại của nàng. Tay kia không ngừng xoa trên tấm lưng mịn màng nhễ nhại mồ hôi.
Thân người Thủy Băng Tuyền run lên trong từng cái chạm tay ấy, giọng nói mơ màng: “Thiếp mệt rồi.” Nam nhân này quả là lòng tham vô đáy, ép nàng đến mức xương khớp toàn thân rệu rã như muốn vỡ vụn, ngay đến mí mắt cũng không tài nào nhấc lên nổi.
“Ha…ha…” Tiếng cười trầm không lấp nổi sự thỏa mãn của Giang Dĩ Bác vang lên bên tai, kèm theo đó là nụ hôn âu yếm lên bờ môi sưng mọng của nàng. Đã bao lâu hắn ôm người phụ nữ mình hằng khao khát mà phải kiềm chế, nay vừa chạm vào nàng, trái tim liền tan chảy sau lửa tình, không còn nghe theo sự điều khiển của bản thân nữa.
“Ai học võ cũng sung mãn như chàng ư?” Thủy Băng Tuyền vẫn không thôi lườm nguýt. Cả đêm này, nàng không nhớ nổi hắn đã muốn mình bao lần, chỉ biết đã mệt gần xỉu mà hắn vẫn cứ quấn quít không tha…
Giang Dĩ Bác cười đáp: “Việc này vốn chẳng liên quan gì đến võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955693/quyen-4-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.