Edit: Boringrain
“Đến lúc đó huynh khắc biết!” Thủy Băng Tuyền thờ ơ giương mày, con ngươi lưu chuyển động lòng người, môi đỏ mọng mấp máy đượm phong tình khiến ánh mắt Giang Dĩ Bác càng thêm sâu thẳm, khóe môi nhếch cười đầy thâm ý.
Thủy Băng Tuyền đờ người, hắn dám dùng nhãn thần u tối ấy đùa bỡn nàng?…
“Biết vậy được rồi, huynh cũng lo gấp rút chuẩn bị đi!” Thủy Băng Tuyền thong thả đứng dậy, lộ ra cái bụng đã căng tròn năm tháng, đập vào mắt Giang Dĩ Bác khiến lòng hắn càng thêm xuyến xao, dao động, bởi từ nơi đáy mắt nàng, hắn thấy tình yêu thương nồng đượm, tình mẹ yêu con tha thiết mong chờ!
Thiên Kỳ Thành
Giữa một thiên đường rộng lớn đầy ắp mai vàng, có những bông đã hơi hé mở, có những nụ e lệ khép mình, cũng có những cánh hoa chập chờn đón gió, thả mình đung đưa, hương mai thanh mát nhẹ thoảng, vờn quanh chóp mũi…
Mai khoe sắc thắm, ý cảnh khôn cùng, khiến lòng người lưu luyến không nỡ dời chân. Nhưng tiếc thay, Phong Cô Tình lúc này chẳng tâm trí đâu mà thưởng ngoạn.
Hắn vận bộ y bào đen tuyền, phóng mắt ra xa lạnh băng chằm chằm nhìn hai người bị treo lơ lửng trên cây. Phái đi Chiến Nhất và thập đại sát thủ điều tra Trầm gia cùng Độc cốc, loạng quạng thế nào lại có hai người bị bắt tại mai lâm này…
“Phong Cô Tình xin được yết kiến Trầm thiếu chủ.” Giọng nói hắn lãnh liệt vang vọng khắp rừng mai. Trước đã dặn kỹ càng không được đến quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955655/quyen-3-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.