Edit: Boringrain
“Giang thiếu gia đại giá quang lâm, lão phu cảm thấy thật vinh hạnh!” Thái độ tiếp đón của Thủy lão gia vô cùng niềm nở, thậm chí đích thân rót trà mời Giang Dĩ Bác…
“Thủy thế bá khách khí rồi, Dĩ Bác hôm nay không mời mà đến, mong thế bá thứ lỗi” Giang Dĩ Bác nét mặt ôn hòa nói.
“Ha hả, Giang thiếu gia khách khí, không biết lần này Giang thiếu gia đến có việc gì không?” Thủy lão gia nhìn Giang Dĩ Bác, dè dặt hỏi.
“Dượng, Tuyền nhi đâu?” Thái độ của Trương Quang Duệ đối với Thủy Toa Lâm có chút lạnh nhạt.
Thủy lão gia kinh sợ nhìn thoáng qua Giang Dĩ Bác, bọn họ thực sự là đến tìm Tuyền nhi sao? Ông ta vừa định lên tiếng thì thấy Hương Hàn đi tới.
“Hương hàn thỉnh an lão gia cùng các vị công tử” Hương Hàn hướng về phía Thủy lão gia, hơi cúi người hành lễ. Nhìn qua tình hình ở đại sảnh, trong lòng Hương Hàn không khỏi trào phúng. Thảo nào tiếu thư đối với lão gia một chút cảm tình cũng không có, Thủy lão gia này thật là một kẻ nịnh hót điển hình.
Về lý mà nói, ông ta tốt xấu gì cũng là chủ quản của một trong ngũ đại thế gia, tuy rằng đứng hàng thấp nhất, so với Giang gia, Vân gia thua kém rất nhiều. Nhưng về tuổi tác, ông ta là trưởng bối, bọn họ phải kính ông ta một phần mới đúng! Ông ta hay thật, kính ngược lại bọn họ!
Nhưng mà…Cũng phải nói lại, Giang Dĩ Bác đích thân tới đây, Thủy lão gia biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955531/quyen-1-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.