Thủy Băng Tuyền vừa lên tiếng gọi Hương Hàn, đã cảm thấy cổ họng vô cùng đau rát, khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, không nén được thốt ra một câu thô tục… Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, trong mắt liền hiện lên sát khí, Phong Cô Tình, ngươi tốt nhất là đừng bao giờ lọt vào tay ta, nếu không…!
“Tiểu thư, rửa mặt đi ạ!” Hương Hàn mang chậu nước vào phòng.
Thủy Băng Tuyền đứng lên, đi đến chỗ gương đồng, thấy hình ảnh phản chiếu mơ hồ trong gương, cẩn thận xem xét dưới cổ mình.
Rất tốt, lọ thuốc của tên khốn khiếp đó đưa cho nàng quả là thuốc tốt, qua một buổi tối, vết bầm trên cổ chỉ còn lại chút hồng hồng. Nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy được, nhưng nàng vẫn lấy một cái khăn lụa mỏng quấn vài vòng quanh cổ, giỏi lắm Phong Cô Tình, ngươi hại một người sợ nóng như ta phải quấn khăn quàng cổ trong cái thời tiết này!
Lại quay đầu về phía Hương Hàn đang chăm chú nhìn nàng, hỏi: “Lão gia tới?” Thủy Toa Lâm không phải là nghe những lời nàng nói với tên hạ nhân hôm qua mà chạy tới đây hỏi tội chứ?
“Đúng vậy, tiểu thư, lão gia đang đợi trong phòng khách” Hương Hàn nhìn thấy vết hồng trên cổ tiểu thư, trong mắt có chút xuất thần, hôm qua nàng biết có người tiến vào Đông Uyển, còn đi thẳng vào phòng của tiểu thư. Lúc đó nàng do dự một chút, cuối cùng chỉ đứng ngoài cửa chứ không vào phòng. Thứ nhất: Nàng không phải là đối thủ của người nọ, thứ hai: Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955523/quyen-1-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.