Edit: Boringrain
Chú thích một chút nha
“Manh phi đãi gả” nghĩa là vương phi mù đợi gả/cưới
Chúc mọi người một mùa giáng sinh an lành, đọc truyện vui vẻ nha!!!
“Vì sao không cầu xin ta?” Thanh âm mềm nhẹ nhưng tàn nhẫn phát ra bên tai Thủy Băng Tuyền. Khuôn mặt thanh nhã hiện lên tia tàn khốc làm cho ngũ quan tuyệt mỹ bỗng chốc như trở thành ác ma. Lực đạo một chút lại một chút tăng thêm, làm cho sắc mặt Thủy Băng Tuyền từ trắng chuyển sang tái xanh rồi lại chuyển sang tím nghét, khóe miệng cong lên một nụ cười tà ác, lúc này tay hắn chỉ cần chặt thêm một chút nữa thôi, Thủy Băng Tuyền cầm chắc mất mạng.
Thủy Băng Tuyền ra sức giữ lấy bàn tay đang bóp chặt cổ họng mình, nàng thật muốn phỉ nhổ hắn một cái, hắn bóp cổ nàng chặt như vậy, bảo nàng cầu xin kiểu gì chứ?
Phong Cô Tình bỗng giật mình nhận ra lực đạo trong tay quá mạnh, liền thả lỏng ra một chút.
“Khụ…khụ khụ… xin ngươi đừng giết ta!” Thủy Băng Tuyền ho mạnh một hồi, sau đó thỏa mãn tên nam nhân biến thái kia, hắn không phải muốn nàng cầu xin sao, vậy thì cầu xin, dù sao cũng đâu mất gì? Có điều… nam nhân này thật không biết nghe lời, cũng không nghe lọt tai lời nàng nói? Nàng nói hắn lần sau thấy nàng phải vòng đường khác mà đi, hắn lại muốn thỏa mãn tự tôn của nam nhân, như vậy… Chỉ cần nàng cầu xin, hắn chắc chắn sẽ đắc ý!
Phong Cô Tình không nghĩ nàng sẽ cầu xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955517/quyen-1-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.