Ngày đầu tiên ở trong ngục, Mạnh Như Ký ngủ cả một buổi sáng, cuộc chạy đua đêm qua quả thực khiến nàng kiệt sức.
Đến buổi chiều, nàng bị một tiếng sấm sét đánh thức.
Vừa mở mắt ra, nàng đã nhìn vào một đôi mắt tối đen như bầu trời sao.
Bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Như Ký nhất thời ngẩn ra, một lúc sau nàng mới phản ứng lại, không biết từ lúc nào đã ngủ trên chân thiếu niên.
"Sao ta lại ngủ trên chân ngươi..." Mạnh Như Ký nói rồi muốn ngồi dậy: "Xin lỗi..."
Chữ "lỗi" còn chưa nói xong, một bàn tay đã vươn đến vai Mạnh Như Ký, khẽ ấn xuống, Mạnh Như Ký không phòng bị liền nằm xuống lại.
Đầu lại gối lên trên chân Mục Tuỳ.
Mạnh Như Ký chớp chớp mắt.
Mục Tuỳ cũng chớp chớp mắt, sau đó hình như hắn mới phản ứng lại: "Tay... tay ta tự động đậy." Mục Tuỳ dùng giọng điệu lúng túng gian nan giải thích: "Nó muốn để ngươi dựa vào ta."
Mạnh Như Ký nghe mà ngốc luôn.
Nàng và Mục Tuỳ lại bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu.
Tiểu tử này ngốc nghếch thật hay đang cố ý nói ra những lời kỳ lạ này thế.
Mạnh Như Ký bình tĩnh một lúc, vẫn là quyết định đối xử với hắn như một tên ngốc.
Nàng khẽ cười, làm ra bộ dạng tỷ tỷ tốt: "Vậy thì... bây giờ ngươi đã có thể khống chế tay ngươi chưa?"
Mục Tuỳ giữ lấy tay mình, chặt chẽ dán hai bàn tay trước ngực:
"Được rồi."
Mạnh Như Ký lập tức ngồi dậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-nhu-ky/2571164/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.