Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây mù, có người đã quỳ xuống. Ngay sau đó là người thứ hai, thứ ba...
Bọn họ quỳ lạy không phải là thần linh, mà là lạy tạ ánh bình minh sau cơn đại nạn thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
39.
Ba tháng sau.
Vân gia sụp đổ, Tạ gia tan đàn xẻ nghé. Tân Đế đăng cơ, thánh chỉ đầu tiên là phế bỏ Quốc Sư Phủ, thánh chỉ thứ hai là thành lập Công Đức Ty. Ta đảm nhiệm chức Ti chủ. Huyền Uyên cảm thấy làm người quá mệt mỏi, lại hóa thành hình mèo, cuộn tròn trong lòng ta mà ngáy khò khò.
Nạn hạn hán đã được giải quyết, ôn dịch được kiểm soát, những con mương bị tắc nghẽn đã được khơi thông, nhân gian đang dần trở nên tốt đẹp hơn.
Hoàng hôn ngày hôm ấy, ta ngồi trên mái nhà của Thần Nữ Điện vừa được trùng tu, giờ đây đã đổi tên thành Công Đức Điện. Huyền Uyên hóa thành nhân hình ngồi bên cạnh ta, y phục trắng muốt được ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu vàng ấm áp.
Hắn mỉm cười mãn nguyện: "Trăm năm trước, nàng cũng rất thích ngồi đây ngắm hoàng hôn."
Ta cũng mỉm cười: "Chàng lại nhớ ra thêm nhiều chuyện rồi sao?"
"Ừm." Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, "Nhớ ra nàng lúc nào cũng chê hoàng hôn ở Thần giới quá đỗi quy củ, nhất quyết đòi xuống nhân gian nhìn cho bằng được."
Ta tựa đầu vào vai hắn: "Vậy sau này, chúng ta cứ ở lại nhân gian mà ngắm."
"Được."
Gió đêm thổi qua, tiếng chuông gió nơi góc mái hiên khẽ vang lên lanh lảnh.
"Huyền Uyên."
"Hửm?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-mieu-ta-than/5247474/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.