30.
Kim quang như gợn sóng lan tỏa khắp mật thất.
Vân Uyển thét lên kinh hoàng rồi bị chấn bay, va sầm vào vách tường. Tạ Trường Uyên cũng bị luồng khí lãng lật nhào, ngã lăn lóc đầy t.h.ả.m hại. Xiềng xích đang khóa c.h.ặ.t ta vỡ vụn thành từng mảnh.
Sổ Công Đức trong tâm trí bỗng nhảy vọt, con số hiện lên rực rỡ: Năm ngàn công đức! Trời đất ơi, Vân Uyển và Tạ Trường Uyên rốt cuộc đã làm ra những chuyện táng tận lương tâm đến mức nào? Ta chỉ mới đ.á.n.h bay bọn họ mà đã tích được ngần ấy công đức.
Một dòng thác ký ức tuôn trào vào đại não, ta nghe thấy giọng nói của chính mình ở tiền kiếp: "Huyền Uyên, hãy nhớ kỹ trận pháp này. Nếu ta c.h.ế.t, hãy dùng hắn để hộ vệ chuyển thế của ta. Một lần c.h.ế.t không đủ để phong ấn Ma thần, cần phải có kiếp sau tiếp sức."
"Nếu Ma thần tái xuất, lấy m.á.u đầu tim của ta làm vật dẫn, có thể triệu hoán Thiên đạo."
Kim quang thu liễm, ta đứng giữa mật thất, vết bớt đóa sen nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đã hóa thành sắc vàng nhạt, hơi nóng rực lên. Khi giơ tay, nơi đầu ngón tay có những luồng lưu quang nhỏ bé quấn quýt.
Vân Uyển co quắp nơi góc tường, nhìn ta bằng ánh mắt đầy sợ hãi: "Yêu... yêu thuật..."
Tạ Trường Uyên chật vật bò dậy, ánh mắt từ kinh hãi chuyển sang cuồng nhiệt: "Thần lực... đây mới chính là sức mạnh thực sự của Thần nữ!" Hắn lao tới định nắm lấy tay ta: "Miểu Miểu! Ta có thể thả nàng ra, nàng phải giúp ta. Có sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-mieu-ta-than/5247472/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.