Nếu đã tới Thánh Thành, hai người cũng không nóng vội gì. Họ cũng không phải tới để tham gia sự kiện gì cả, chủ yếu là muốn biết thêm thông tin. Cho nên rồi cũng sẽ tìm được cơ hội thôi.
Tu sĩ trong Thánh Thành cũng không nhiều lắm, nhưng các môn phái cũng thường xuyên ở đây, tựa như văn phòng làm việc vậy nhưng đều ở trên đỉnh núi. Đám Thước Nhạc cũng chỉ ở vùng giữa của ngọn núi. Mà Long Thuỷ các này có thần lực thủy rất mạnh, nơi như vậy ở Thánh Thành có tới cả trăm nghìn chỗ, không giống nhau, cũng mang phong cách khác nhau.
Tới nơi này, ngày đầu tiên Thước Nhạc và Khúc Phàm dạo quanh du lãm, nơi này ngoại trừ đỉnh núi Kiếm Vân, những nơi khác cũng không bị cấm ra vào, trừ phi môn phái đóng giữ ở đó cấm vào. Cho nên, trong một ngày họ đã xem gần hết khu này.
Thánh Thành có lẽ nên đặt tên là thành thị tập thể, cả ngọn núi từ trên xuống dưới đều mang chủ đề thành thị, hoặc mở cửa hoặc ẩn dật, vô cùng đặc sắc. Rõ ràng có rất nhiều nơi không hợp lý nhưng lại dùng trận pháp xử lý, thật là một tòa thành thị hấp dẫn, cũng là tòa thành thị tuyệt nhất do tu sĩ lập lên mà Thước Nhạc từng xem qua.
Xem xong Thánh Thành, Thước Nhạc và Khúc Phàm quay lại chỗ ở, lại thấy Lăng Tiêu đang ở đại sảnh chờ họ, dường như có gì muốn nói.
“Thước huynh, Khúc huynh, ta muốn cáo từ. Trước đó bởi được sư phụ giao phó, ta đi theo các vị tới Thánh Thành.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-theo-khong-gian-di-tu-hanh-kim-lien-thien/756989/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.