“Lan thúc, sao mọi người đều đến hết rồi thế, trời rất lạnh.” Thước Nhạc nói xong, nhanh chóng dẫn họ vào trong phòng.
“ha ha, chúng ta cũng muốn nhìn xem ngươi mua phòng ra sao? Không ngờ ngươi lại mua khu này. Di viên rất nổi danh trong thành đó.”
“Cũng coi như may mắn, đúng lúc họ muốn bán đi, dịp này cũng không có ai muốn mua phòng, nếu không thì ta cũng không chiếm được lợi như vậy.”
Thước Nhạc nhìn Lan Thẩm, Trương tẩu đều có chút câu nệ, liền sắp xếp cho mọi người ăn cơm. Vốn cũng muốn chờ mọi người đến đây nên mọi người cũng chưa ăn cơm trưa; Lan Phi và Miu Miu cũng chỉ ăn chút điểm tâm, hiện đều đã đói bụng rồi. Thức ăn đã sớm làm xong, mì thịt lợn, thịt chân dê, bánh bao, canh chua cay, cải trắng xào. Những người như Lan thúc thì ăn thịt là ngon nhất, nếu làm quá tinh xảo thì bọn họ lại không dám ăn.
Lan thẩm, Trương tẩu dẫn đám nhỏ đi ăn cơm. Lan Y và Lan Phi tự động đi theo. Trước kia bọn nó cũng ngồi mâm trên, nhưng đã định ra quan hệ với Khúc Phàm, thì cũng phải tuân theo quy củ. Những quan niệm đó, Thước Nhạc và Khúc Phàm cũng không đặc biệt nêu ra, chờ đến khi đám nhỏ đến đây, những quan niệm đó cũng sẽ thay đổi thôi, không cần nói gì nhiều, như vậy ngược lại lại khiến hai đứa không biết nên làm gì.
Thước Nhạc và Khúc Phàm về phương diện này đã đạt được nhất trí, đối xử với đồ đệ như con cái của chính mình, đôi khi rất phóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-theo-khong-gian-di-tu-hanh-kim-lien-thien/756940/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.