"Thật không?" Địch Tuấn kinh ngạc hỏi, cúi đầu nhìn Thất Thất một cái.
Thất Thất vỗ tay một cái, nheo mắt cười," đúng vậy, thúc thúc có cùng ngày sinh nhật với con nha."
Địch Tuấn cười cười," Mọi người thật là có duyên phận."
Hàn huyên một ít việc nhà, đồ ăn cũng đã lên đủ, không khí cũng không tồi. Ăn một lúc, Địch Tuấn vẫn là nhịn không được hỏi," Hạo Hạo, em thực sự không tính trở về nữa sao?"
Địch Hạo trầm mặc một chút, sau một lúc lâu mới nói," Đại ca, trước mắt em chưa tính trở về, em vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lí."
Địch Tuấn chần chờ mở miệng," Trong lòng em... vẫn chưa buông bỏ được chuyện đó sao?... Ai, đều đã qua lâu như vậy."
Địch Hạo lắc lắc đầu, không có nói nữa.
Địch Tuấn xem Địch Hạo không muốn nói, cũng không tiếp tục nhắc đến.
Chủ nhật một ngày gió êm sóng lặng, mặc kệ như thế nào, Địch Hạo cùng Thất Thất buổi tối cuối cùng về tới Hoa Đỉnh, Tần Chí nhìn hai người đang tẩy rửa chuẩn bị đi ngủ, không tiếng động thở dài một hơi.
Thất Thất bĩu môi để cho Địch Hạo mặc đồ ngủ, biểu tình có chút không cao hứng.
Địch Hạo nhéo miệng nhỏ của Thất Thất," Đừng cáu kỉnh với ba."
Thất Thất đầu ngửa về phía sau, ôm lấy tay Địch Hạo, cầu xin nói," ba ba..."
Địch Hạo kiên quyết lắc đầu," không được, ngày mai con phải đi học, tuần trước con đi học không phải rất tốt sao, như thế nào qua cuối tuần lại không muốn đi nữa?"
"Không phải con muốn ở cùng ba và thúc thúc sao."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-theo-banh-bao-di-troc-quy/4601892/quyen-1-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.