Tuy muốn tưởng tượng bảy cô ả xinh đẹp này thành khô lâu, thành con cóc ghẻ buồn nôn nhưng trong lòng Kỷ Ninh rõ ràng, đây không phải con cóc gì cả. Mà chính là trừng phạt cuối cùng của Nghiệp hỏa, Hồng Trần Kiếp, là từ nội tâm biến ảo ra, cũng không phải vật buồn nôn gì. Điều này liền làm dục vọng Kỷ Ninh nổi lên...
"Nhẫn, nhẫn, nhẫn..."
Kỷ Ninh không ngừng trấn áp dục vọng của mình.
Nhưng theo thời gian trôi qua, dục vọng lại không ngừng dâng lên.
"Không đúng."
Kỷ Ninh bỗng nhiên bừng tỉnh, hắn nghĩ tới truyền thuyết Đại Vũ trị thủy trên địa cầu, "Ngăn cản không bằng khai thông, dục vọng cứ cưỡng ép trấn áp là được hay sao? Hồng Trần Kiếp... Hồng Trần Kiếp... Dựa theo sách vở trên núi Phương Thốn ghi lại, phải đi vào Hồng Trần, rồi ra khỏi Hồng Trần, mới có thể vượt qua Hồng Trần Kiếp."
"Thế nhưng ta vào Hồng Trần nên làm cái gì bây giờ?"
"Nên làm sao cho phải?"
Nội tâm Kỷ Ninh bắt đầu giãy dụa.
Biết càng nhiều, gặp Hồng Trần Kiếp càng phiền toái,biết là một chuyện,làm được hay không lại là chuyện khác.
"Bất kể như thế nào. . ."
"Tâm ta, tuyệt không trầm luân".
"Tất cả đều là tôi luyện của Hồng Trần Kiếp đối với ta."
Trong lòng Kỷ Ninh không dám có một chút lười biếng.
Thật ra thì Kỷ Ninh làm như vậy ngược lại là đúng rồi, bởi vì với tu tiên giả tiến vào hồng trần thế gian tôi luyện, có thể trầm luân thời gian dài, thế nhưng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2382093/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.