Bạch Ô Tổ Thần kích động vỗ vai Kỷ Ninh, kinh thán:
- Lợi hại, thực lực cỡ ngươi sao mặc Ngân Lân thần giáp làm gì? Ít nhất cũng có bộ Kim Lân thần giáp đi. Hắc Hào, đứng đực mặt ra đó làm gì, mau đưa tiền cược ra!
Hắc Hào Tổ Thần hừ lạnh, vung tay lên để lại hai trăm bốn mươi bình ngọc và bộ Cửu Tinh Thanh Linh Câu dưới đất, gã quay đi, vèo một cái biến mất ở cửa quân doanh.
Kỷ Ninh vung tay cất đi.
Kỷ Ninh đưa Cửu Tinh Thanh Linh Câu cho Bạch Ô Tổ Thần:
- Bạch Ô huynh, đây là pháp bảo của huynh.
Bạch Ô Tổ Thần rối rít xua tay từ chối:
- Cái... cái này không được! Ta thua Hắc Hào, còn huynh thắng từ tay Hắc Hào.
Kỷ Ninh nói:
- Đây là pháp bảo huynh dùng để chiến đấu, huynh đã sử dụng nó nhiều năm chắc rất quen thuộc?
Bạch Ô Tổ Thần do dự một chút, đúng là bộ pháp bảo này đi theo gã rất lâu rồi, gã có tình cảm với nó.
Bạch Ô Tổ Thần cắn răng nói:
- Được rồi, ta nhận pháp bảo này, ta nợ Bắc Minh huynh. Sau này có gì muốn ta làm Bắc Minh huynh cứ lên tiếng.
Tổ Thần Tổ Tiên không muốn nợ ân tình, chỉ tại Bạch Ô Tổ Thần sử dụng pháp bảo này quá lâu rồi.
Kỷ Ninh vung tay lên, một trăm hỗn độn linh dịch lơ lửng cạnh hắn:
- Ly Hạo đội trưởng.
Ly Hạo cười lắc đầu nói:
- Ta thì khỏi đi, thua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2381303/chuong-847.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.