- Nghe Tố Phong Đạo Quân nói nơi này là quê hương của y, nơi y rời đi lâu thật lâu về trước. Phiêu bạt ở bên ngoài, đến lúc chết chỉ muốn chết ở quê nhà. Nhưng thế giới hỗn độn quê hương của Tố Phong Đạo Quân đã sớm biến mất, từ vị trí quê hương ban đầu y sáng tạo Tố Phong thế giới hỗn độn, sau đó tạo dựng di tích động phủ, nghe nói để lại đạo cả đời y ngộ ra cho đời sau, xong Tố Phong Đạo Quân đã chết.
Đứa bé áo đen chỉ lão nhân ngồi khoanh chân bên cạnh:
- Ngươi nhìn xem, đám phó tòng xui xẻo cũng chôn cùng.
Kỷ Ninh líu lưỡi:
- Hơn năm trăm Thế Giới cảnh chôn cùng?
Đứa bé áo đen gật đầu nói:
- Ừm! Đạo Quân là vậy đấy. Tố Phong Đạo Quân thế là đã bình tĩnh, số ít Đạo Quân điên cuồng khi chết sẽ làm nguyên cương vực chôn cùng, hoặc điên cuồng giết chóc, chết trong khi tàn sát.
Kỷ Ninh nghe mà líu lưỡi.
Nguyên cực vực chôn cùng? Còn tiếp tục giết chóc?
Kẻ điên.
Lực lượng càng mạnh thì khi điên cuồng càng đáng sợ, xem ra tính cách của Tố Phong Đạo Quân đã tốt lắm rồi.
Kỷ Ninh kinh thán:
- Tức là trong di tích này có hơn năm trăm Chân Tiên đã chết?
Đứa bé áo đen đáp:
- Một vị Sinh Tử Đạo Quân, hơn năm trăm Thế Giới cảnh, thật nhiều Tổ Thần Tổ Tiên chôn cùng. Năm dài tháng rộng tu hành giả chết trong di tích để lại báu vật cũng nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2381257/chuong-870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.