Kỷ Ninh ở một bên nhìn xem, hoàn toàn không hiểu.
Lúc trước hắn là bị một đạo khí lưu màu xám mang tất cả tiến vào trong một thâm uyên huyệt động.
- Đại ca.
Kỷ Ninh chỉ vào phía dưới, bên cạnh một hồ nước nói.
- Lần trước ta tiến vào Tố Phong di tích, trong lúc vô tình ở bên cạnh hồ nước kia phát hiện một trạch viện, trong trạch viện còn có một Thế Giới Thần chết đi, Thế Giới Thần kia còn có một kiện Vĩnh Hằng pháp bảo hình tháp.
- Vĩnh Hằng pháp bảo?
Thiên Nhất Đạo Quân quan sát, hai con ngươi bắn ra hai đạo kim quang.
- Không có, chỗ đó không có nhà cửa.
Thiên Nhất Đạo Quân nói.
- Toàn bộ Tố Phong Bách Lưu là một mực biến ảo, lần trước ngươi có thể gặp được nhà cửa, khả năng bây giờ đang ở một chỗ khác ngoài nghìn vạn dặm rồi.
Nếu như có thể thuận tay mang đi một kiện Vĩnh Hằng pháp bảo, Thiên Nhất Đạo Quân cũng sẽ không bỏ qua.
Đáng tiếc, không có a.
- Đi thôi.
Thiên Nhất Đạo Quân lắc đầu nói.
- Năm đó khi Tố Phong Đạo Quân chết, mặc dù có chút Thế Giới cảnh chôn cùng, nhưng trong những Thế Giới cảnh kia có được Vĩnh Hằng pháp bảo chỉ sợ cũng chỉ năm ba người, năm ba người phân tán ở trong toàn bộ di tích, ta lại không có cách nào cưỡng ép phá vỡ toàn bộ Tố Phong Bách Lưu đại trận, chỉ có thể tìm vận may, dù ngàn năm vạn năm, ta cũng khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2381188/chuong-905.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.