Thế nhưng mà người ở tầng thứ hai kia lại không có ứng chiến!
Hắn không có lựa chọn khác, phải tiếp nhận ứng chiến với vị trên tầng thứ tư kia.
Trận chiến ấy...
Hắn thất bại, toàn bộ bảo bối truyền thừa bị tước đoạt đi! Trước đó hắn khổ cực lâu như vậy, tất cả đều trở thành hư không, lúc ấy hắn cũng sắp phát điên rồi.
Sưu.
Không gian vặn vẹo.
Kỷ Ninh xuất hiện ở trên hải đảo Băng Tuyết này. Hắn nhìn cảnh sắc chung quanh rồi nở nụ cười, đồng thời hắn cũng nhìn thấy một thiếu niên mập mạp đang nằm ngủ ở trên mặt tuyết cách đó không xa.
Sưu.
Thiếu niên mập mạp kia đứng lên, nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh, ánh mắt có chút nóng bỏng:
- Vị đạo hữu này, nhìn ngươi khí độ bất phàm, sợ rằng trên người có trọng bảo a.
- Đúng vậy.
Kỷ Ninh gật đầu.
Hai mắt thiếu niên mập mạp lập tức sáng rực lên, kích động nói:
- Vĩnh Hằng pháp bảo?
- Đúng vậy.
Kỷ Ninh lại cười gật đầu, tại nơi này có mấy chục vạn Thế Giới Cảnh tụ tập, chỉ sợ cũng có không ít người có Vĩnh hằng thần binh. Cho nên Kỷ Ninh cũng lười che dấu, thực lực yếu mà có Vĩnh hằng thần binh, có lẽ sẽ bị ngấp nghé. Thế nhưng dùng thực lực của Kỷ Ninh, hắn lại không sợ hãi một chút nào.
- Hắc hắc, pháp bảo là thứm à cường giả nên có a, để ở trên tay ngươi cũng là lãng phí.
Khí tức của thiếu niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2380966/chuong-1015.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.