- Kiếm của ta hôm nay chỉ miễn cưỡng dung nhập vào vạn vật, mắt thường khó có thể trông thấy nhưng vẫn có thể dò xét dễ dàng.
Kỷ Ninh nói thầm:
- Từ khi ta tu luyện tới, tương lai Vô Ảnh Kiếm của ta có thể dung nhập làm một với vạn vật, ngay cả thần niệm cũng không thể phân biệt mới gọi là lợi hại.
Đạo không nơi nào không có.
Vô Ảnh Kiếm cũng không nơi nào không có.
Ngay cả thần niệm cũng không tra xét được, kiếm lại đột nhiên đâm vào mi tâm, hành vi này làm người ta sợ hãi. Đương nhiên muốn đạt tới bước này rất khó.
- Tu luyện tới cực hạn, vô ảnh vô hình, có thể tùy tâm tùy ý, đáng tiếc ta còn cách cảnh giới này rất xa.
Kỷ Ninh hiểu ra điểm này, kỳ thật hắn đã nhìn thấy đại năng có được hỗn độn đạo, bởi vì hỗn độn có thể bao dung tất cả đạo, trước kia Kỷ Ninh không có phát hiện dấu vết của hỗn độn đạo vượt qua ba đại đứng đầu, cũng bởi vì nó trong lúc vô hình đã bao dung làm một thể với các đạo khác.
Cẩn thận quan sát nhiều năm, Kỷ Ninh mới bừng tỉnh phát hiện nó lợi hại.
Vị đại năng kia...
Hoàn toàn có thể dung nhập vào trong tất cả đạo, mắt thường thần niệm tâm lực cũng khó phát hiện, phải cần các thủ đoạn khác mới có thể phát hiện.
*******
Minh Nguyệt kiếm thuật, tích huyết kiếm ý, âm dương kiếm ý về sau, lại ngộ ra Vô Ảnh Kiếm ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2380736/chuong-1129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.