- Chủ nhân.
Nội tâm Đan Bảo và Tô Vưu Cơ chấn động không nhỏ, tuy phía trước là tinh không tinh khiết, tinh khiết không có một tia tạp chất, ngay cả vũ trụ bổn nguyên cũng lùi bước, khi hai người nhìn vào trong phiến tinh không này liền có cảm giác hồn phách run rẩy và sợ hãi, bọn họ có một loại cảm giác, nếu như bọn họ tự tện xông vào chắc chắn sẽ phải chết.
- Chủ nhân, ta cảm giác nơi này là hiểm địa khủng bố, không thể mạo muội tiến vào.
Tô Vưu Cơ liền nói.
- Chủ nhân, nên nghĩ biện pháp dò xét trước đi, về sau lại tiến vào không muộn.
Đan Bảo cũng khuyên.
Kỷ Ninh nhìn về phía trước, gương mặt trịnh trọng, hắn có tự tin mình có thể tự bảo vệ trước mặt Thanh Phong Thánh chủ, hắn cũng phát hiện tinh không phía trước không phải tàm thường, hắn hoàn toàn có thể bỏ qua, nhưng mà sương mù màu vàng kia... Trong tối tăm có uy hiếp vô cùng mãnh liệt làm Kỷ Ninh hiểu, trong sương mù màu vàng ẩn chứa nguy hiểm mãnh liệt.
- Phiến tinh không này không tầm thường, vạn pháp tránh lui! Ngay cả vũ trụ bổn nguyên lại tránh nơi này.
Kỷ Ninh nói:
- Thần niệm của ta không cách nào dò xét, kiếm đạo cảm ứng cũng không cảm ứng được một tia, ta không có biện pháp.
- Vậy thì chớ vào.
Tô Vưu Cơ khuyên.
- Đúng vậy a, chủ nhân, bỏ đi, chớ vào.
Đan Bảo cũng khuyên nhủ, hỗn độn vô tận có rất nhiều nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-hoang-ky/2380609/chuong-1193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.