Phương Minh thấy vậy liền xen vào: "A Mẫn! Ngạo Thiên đã bố trí xung quanh cả rồi, nếu có chuyện thì cô cũng sẽ không sao."
"Đây là nước B, không phải nước Z.Đừng có mà nghĩ gây họa ở đây sẽ an toàn" Tuấn Kỳ cũng nói thêm vào nhắc nhở A Mẫn.
A Mẫn siết chặt tay, từ nhỏ đến lớn cô không quan tâm ai nói xấu hay chơi xỏ cô.
Cô cũng không cần bọn họ quản đến chuyện cô sống hay chết, có nguy hiểm hay không.
Cô ghét sự lừa đổi, cô vốn luôn nhiệt tình như vậy.
Rồi sự chân thành thật lòng của cô lại bị người ta đem ra để lợi dụng, để gài bẫy vì mục đích của bản thân họ.
Cô suýt mất mạng mấy lần cũng vì cái sự lừa dối đó, mạng sống có thể đem ra đùa giỡn hay sao?
"Một người không biết gì sẽ có cảm xúc chân thật hơn đúng không? Như vậy kẻ thù mới không phát giác được, các người mới có thể hành động dễ dàng.Tôi nói đúng chứ?"
A Mẫn nhìn đám người đó chất vấn.
Khi cô không thấy bọn họ ở trong phòng thì cũng nghĩ rằng bọn họ sẽ đến đây giúp cô.
Nào có ngờ bọn họ biết mà vẫn không nói, làm cho cô phải ăn đạn một cách oan uổng như vậy.
Nhưng cô không cho bọn họ biết cô đã bị thương, bằng không sẽ lại rắc rối.
Bắc Phong thấy mọi chuyện có vẻ đi hơi xa nên lên tiếng: "A Mẫn! Tôi biết cô không vui, nhưng cũng là vì an toàn của cô và lão đại:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-nhi-em-dung-hong-chay-thoat/2671165/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.