Hơn năm tháng sau đó. Khi cô đang dùng thiện, một cơn buồn nôn trào lên khiến khẩu vị của cô cũng kém đi hẳn.
"Nương nương, người ăn thêm chút điểm tâm đi. Ban nãy người đã không ăn được gì rồi."
"Không hiểu sao ta không có khẩu vị. Cứ thấy mấy món tanh là buồn nôn, món thanh đạm cũng không hợp. Cầm Nương, ta muốn ăn mơ, xoài, cả dưa muối chua."
"...Nương nương... không lẽ người có hỉ rồi?"
"Cái gì?"
"Ngày trước nô tỳ mang thai A Diệp cũng thèm chua, không có khẩu vị như vậy. Nếu đúng như nô tỳ nhớ thì người cũng đã bị chậm hơn một tháng rồi."
"Cũng không biết được, ta thường bị không đều. Cũng khó nói. Cầm Nương, trước chẳng phải người có quen một vị thái y trẻ đúng không?"
"Dạ phải. Đó là Tạ thái y, Tạ Quân, danh y nổi tiếng hiền đức ở Triệu Quốc nên được hoàng thượng đặc biệt đưa vào cung. Mẫu thân của Tạ thái y cũng là người Mông Cổ nên nô tỳ cũng có chút hào cảm."
"Được. Vậy người đi mời Tạ thái y đến đây, cứ nói ta thấy trong người không khoẻ."
"Dạ. Nô tỳ đi ngay."
Chỉ vài phút sau, Cầm Liên đã nhanh chóng đưa Tạ Quân đến.
"Tham kiến hoàng hậu nương nương."
"Đứng lên đi."
"Tạ hoàng hậu nương nương."
"Tạ thái y, dạo gần đây ta thấy trong người không tốt. Không có khẩu vị lại thích ngủ. Ngươi xem ta bị làm sao?"
"Dạ." Tạ Quân nói rồi để một chiếc khăn mỏng lên cổ tay của cô bắt đầu bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-hoa-tam/2788127/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.