Ngày mồng Một tháng Bảy, ánh ban mai chiếu rọi lên Tây Tú Lĩnh.
Bởi vì Dương Quý phi muốn đến Trường Sinh Điện trả lễ vào dịp Thất Tịch, nên Cao Lực Sĩ đích thân lên núi an bài.
Hoa quả đương nhiên phải là loại tươi ngon nhất, những thứ khác, trong lư hương đốt long xạ, bình bạc cắm hoa ngạc, trong chậu vàng bày sẵn ngũ sinh. Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, lúc tuần tra hậu sương, lão tình cờ nghe được có nữ quan đang bàn tán.
"Ngươi đoán xem? Lúc trời tờ mờ sáng, ta nhìn thấy có người ôm ấp nhau trên đỉnh Liên Lý Phong đối diện, nam tử trong đó lại là Tiết đả bài tuấn tú bên cạnh Thánh nhân đấy."
"Thế nào gọi là ôm ấp? Dao Linh Tử ôm một cái ta mới biết được..."
Cao Lực Sĩ ló đầu nhìn, chỉ thấy hai tiểu nữ quan kia trốn sau cây cột dưới hành lang, ôm lấy nhau.
Lão không làm phiền, ngược lại xoay người, dứt khoát phất tay, đuổi hết hoạn quan cung nữ sau lưng lui xuống.
Nhìn lại lần nữa, tiểu nữ quan nói chuyện lúc trước mặt đỏ bừng, lại bảo: "Bọn họ đâu chỉ ôm nhau thế này."
"Còn thế nào nữa?"
"Ưm."
Nhân lúc các nàng hôn nhau, Cao Lực Sĩ rón rén bước tới. Lão giỏi loại bộ pháp không tiếng động này, đi tới rất gần rồi, các nàng cũng chưa từng phát giác, đến mức lão đã có thể nghe thấy tiếng "chụt chụt" khe khẽ phát ra khi môi lưỡi giao nhau.
Hồi lâu.
"Ưm, không thở nổi rồi."
"Bọn họ hôn còn lâu hơn chúng ta nhiều, cả một đêm lận."
"Còn thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5290253/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.