"Hội dư túc tâm, mệnh nhĩ vi tướng, nghi kiêm mật khải, thức tổng như luân. Khả thủ Hữu tướng, kiêm Lại bộ thượng thư, Tập Hiền điện học sĩ, Tu quốc sử, Sùng Huyền quán đại học sĩ, Thái Thanh Thái Vi cung sứ, dư chức như cố."
(“Hợp với mong mỏi bấy lâu nay của Trẫm, nay phong khanh làm Tể tướng, kiêm luôn việc dâng sớ tâu mật, tổng quản việc soạn thảo chiếu chỉ. Chuẩn cho phép giữ chức Hữu Thừa Tướng, kiêm Lại bộ thượng thư, Tập Hiền điện học sĩ, Tu quốc sử, Sùng Huyền quán đại học sĩ, Thái Thanh Thái Vi cung sứ, các chức vụ còn lại vẫn giữ nguyên như cũ.”)
Đây là phần phong thưởng dành cho Dương Quốc Trung được công bố trước công chúng trên thành lầu Chu Tước môn hôm nay.
Tuy chức trách Hữu tướng hắn đã thực hiện từ sớm, nhưng cảm giác và vinh dự mà nghi thức chính thức mang lại thì hoàn toàn khác biệt.
Dương Quốc Trung đang tận hưởng vinh quang thuộc về mình, trớ trêu thay lại bị cướp mất hào quang đúng vào lúc này, trong lòng tự nhiên khó mà vui nổi.
Tính tình hắn vô cùng độc đoán, nay quan cư cao vị, tất nhiên không muốn phải tiếp tục ẩn nhẫn, đến cả vẻ khinh thường trên mặt cũng lười che đậy.
Trước kia là Thóa Hồ nịnh nọt Hữu tướng Lý Lâm Phủ, nay lẽ ra phải đến lượt Hồ nhi nịnh nọt Hữu tướng Dương Quốc Trung mới đúng.
Đợi đến khi binh sĩ dưới trướng Tiên Vu Trọng Thông làm loạn, Trần Huyền Lễ đích thân dẫn cấm vệ Bắc Nha đến trấn áp, Lý Long Cơ bèn triệu Dương Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5274745/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.