Đỗ Ngũ lang đến đây là do nhận được sự phân phó của Đỗ Cấm. Thực ra hắn cũng vừa mới về Trường An chưa lâu, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói phải qua đây bảo đảm an toàn cho Lý Thập Thất nương.
Thoạt nghe qua, hắn cảm thấy việc này hết sức kỳ quái, bèn hỏi Đỗ Cấm: "Nhị tỷ với Lý Thập Thất nương có giao tình gì sâu đậm sao?"
"Không có, là Nhan Yên nhờ vả ta."
"Ơ? Nhị tỷ và Nhan Yên đâu có thân thiết lắm, thế mà lại chịu nhận lời nhờ cậy của nàng ấy, đi cứu người khác ư?"
"Bảo ngươi làm thì làm đi, đâu ra mà lắm lời thừa thãi thế?"
"Nhưng cớ sao lại là ta đi?" Đỗ Ngũ lang lúc đó liền thắc mắc: "Nhị tỷ chẳng lẽ không còn cách nào tốt hơn sao?"
"Ngươi quen biết đám ngục tốt ở đó, tới đánh tiếng một câu, bảo họ đối đãi tử tế với Lý Thập Thất là đủ rồi. Còn chuyện khác, Tiết Bạch sắp về..."
Đỗ Ngũ lang không ngờ rằng, hôm nay đến Đại Lý Tự ngục lại chạm mặt ngay Tiết Bạch.
Ngục tốt xung quanh vốn tưởng hai vị "Xuân thí nhị tử" này cùng nhau đến, nào biết bọn họ chia nhau chạy tới, chỉ là tình cờ gặp gỡ mà thôi.
Đỗ Ngũ lang hân hỉ vạn phần, nhưng vẫn đợi Tiết Bạch nói chuyện xong với Lý Đạo Thúy mới tiến lên gặp mặt. Đã nhiều năm không gặp, dù là hảo hữu, vài câu đầu tiên cũng có phần xa lạ.
"Ta tưởng ngươi phải hai ngày nữa mới tới Trường An."
"Nhận được tin tức nên ta đi gấp một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5274743/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.