Trên Thương Sơn mọc lên rất nhiều ngôi mộ, chôn cất những sĩ tốt đã bỏ mạng trong trận chiến chinh phạt Nam Chiếu.
Người chết trận nơi sa trường chỉ là thiểu số, số người chết vì thương bệnh, không hợp thủy thổ, sau trận chiến thống kê lại, vậy mà lên đến hơn hai vạn người.
Nhìn những hy sinh này, Tiết Bạch mới thực sự cảm nhận được sự gian nan của tổ tông khi dãi gió dầm mưa mở mang bờ cõi. Vì vậy mỗi ngày hắn đều dành chút thời gian đứng lặng một lúc trước bãi tha ma rộng lớn này.
Thỉnh thoảng Trịnh Hồi cũng sẽ đến, ngoài việc dò hỏi Tiết Bạch về tình hình gia quyến của mình, một chủ đề muôn thuở khác chính là việc cai trị và khai hóa Nam Chiếu sau này. Về chuyện này, lần nào Trịnh Hồi cũng nói rất nhiều, trong giọng điệu toát lên vẻ lo âu.
"Loạn Các La Phượng tuy đã bình định, nhưng vấn đề căn bản của Đại Đường trong việc cai trị Vân Nam vẫn chưa được giải quyết a."
"Không sao đâu." Tiết Bạch ngược lại rất lạc quan về chuyện này, nói: "Cứ từ từ, ta đảm bảo Vân Nam sớm muộn gì cũng sẽ quy hóa thôi." (quy phục và chịu giáo hoá)
"Tiết lang ra sức chủ trương để Vương tiết soái viễn chinh, đối với chuyện này chẳng lẽ không có ý kiến gì sao?"
"Thay vì lo lắng chuyện xa xôi." Tiết Bạch nói: "Ngươi có biết chuyện ngươi nhận nuôi Dị Mâu Tầm đã bị người ta tố giác rồi không?"
Sắc mặt Trịnh Hồi thay đổi, kinh nghi bất định, hỏi: "Thật sao? Nếu triều đình đã biết chuyện này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5273698/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.